The Shawshank Redemption là một bộ phim rất hay, một trong những phim đáng xem nhất trong đời.
Cảnh báo: đừng đọc bài dưới đây trước khi xem phim...
_______
Phim nói về một "banker" tên Andy bị tù chung thân do tội giết vợ mặc dù anh vô tội. Andy trải qua gần 20 năm trong nhà tù trước khi cảm thấy "enough is enough" và vượt ngục bằng một đường hầm cũng mất chừng đó năm để đào. Trong phim có Red, người ở tù hết 40 năm trước khi được thả, và Brook, người trải qua hầu hết cả cuộc đời trong tù, đến già mới được ra tù, và không thể thích ứng được với cuộc sống tự do bên ngoài, cuối cùng ra tù không bao lâu thì ông tự tử chết.
Bộ phim là một sự tổng kết về cuộc đời. Cuộc đời có bao nhiêu chuyện bất bình. "Shit happens". "Sometimes life shits on you". Nhà tù là một xã hội thu nhỏ. Trong đó có cái đẹp, cái thiện và đầy rẫy cái ác. Những người đại diện cho công lý hóa ra còn ác hơn cả tội phạm. Đó chính là cuộc đời.
20 năm dài như thế nào trong đời một con người? 20 năm là một phần ba cuộc đời. Nếu tính 1/3 ở khúc giữa thì người ta làm được biết bao nhiêu điều trong chừng đó năm: học tập, tốt nghiệp, trưởng thành, đi làm, kết hôn, sinh con, nuôi nấng con khôn lớn, đi du lịch, xây nhà, làm từ thiện... đại khái là SỐNG một cuộc đời.
20 năm đi tù, nếu cũng tính 1/3 ở khúc giữa cuộc đời (vì ít nhất người thành niên mới phạm trọng tội) thì 20 năm là mỗi ngày qua mỗi ngày trong bốn bức tường. 20 năm Ở TÙ có lẽ dài hơn 80 năm SỐNG một cuộc đời.
Còn 20 năm tù OAN UỔNG thì dài như thế nào. Dài dằng dặc, dằng dặc... Trong 20 năm đó, Andy nghĩ gì mỗi đêm, mỗi ngày?
Red vào tù lúc còn là thanh niên trai trẻ, 40 năm sau mới được thả ra lúc tóc bạc da nhăn. Bên ngoài xã hội trong 40 năm có biết bao nhiêu biến đổi, người ta đã phát minh ra không biết bao nhiêu thứ kỳ vĩ. Người tù trải qua 40 năm trong trại tù, mỗi ngày, mỗi ngày chỉ đối diện với chính mình. Chao ôi, dù Red có phạm tội gì đi nữa, 40 năm đã quá đủ để bồi đền.
Bộ phim cứ khiến tôi nghĩ mãi về cuộc đời. Tất cả đều là nhân duyên, đều là nghiệp, "redemption". Bộ phim cũng nói về hy vọng, về tình bạn, về thông điệp "đời mãi mãi không công bằng".
Nếu bạn kiên nhẫn đọc hết những dòng trên rồi, nghĩa là bạn đã xem phim rồi.
Life is beyond redemption?
Friday, 10 August 2012
Tuesday, 21 February 2012
Quán rượu đầu làng
Tôi nhớ hồi đó có lần đi một mình đến Peak District chơi. Peak District là một khu vực bảo tồn, công viên quốc gia ở Midland của Anh. Nơi đó hết sức rộng lớn, nó chỉ không nổi tiếng bằng Lake District vì không có nhiều hồ thôi. Khu vực đó dân cư rất thưa thớt, ngay cả điện thoại di động còn hầu như không có sóng trong khu vực đó, nó đúng là ở "middle of nowhere". Tôi lì lắm, một mình đến cái youth hostel trong khu vực đó, ở bụi, ngủ giường tầng. Một khi taxi đã thả tôi xuống đó thì tôi như cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Điện thoại di động không sóng, cái nhà người ta gần nhất cũng phải hai dặm đường. Lúc đó là nhân dịp đi công tác ở Sheffield, một thành phố gần đó, hai ngày cuối tuần làm biếng về London nên tôi mới tót xuống Peak District chơi. Cho nên ban ngày bận quần áo bảnh bao đi làm, chân đâu có mang giày thể thao. Tối đến đó rồi lục đồ mới té ngửa, có giày thể thao mà quên đem vớ. Mà cái tiệm tạp hóa gần nhất cũng phải lội núi 4-5 dặm đường. Cũng chưa chắc là nó có bán nữa chứ. Thế là cái hostel phải gọi điện cho anh tour guide ngày mai có đến mang theo đôi vớ sạch (của ảnh) cho tôi. (Ban đầu tôi quê quá chừng, ai đời đi tour hiking giữa rừng núi mà phải mượn vớ của người khác? Sau tôi kệ, miệng cười mặt dày, tiền tour đâu có rẻ, đương nhiên khách hàng là thượng đế, phải phục vụ tận ... chân chứ).
Tôi đăng kí cái tour hiking 2 ngày. Bữa đầu chúng tôi "hike" hết hơn 12 dặm đường núi, tức là gần 20km. Mà như cái tên đã nói, Peak District toàn là peak không hà, cứ đi lên đi xuống hết đỉnh này qua đỉnh nọ, chứ đâu có được 12 dặm đường thẳng thớm đâu. Dễ lạc như chơi, người ta ít người dám đi một mình. Tour guide của chúng tôi phải còng lưng mang cái lều (xếp gọn trong ba lô) và hộp first aid to. Bởi vì giữa nơi núi đồi trống trải, giữa mùa hè mà trời rất lạnh, chỉ cần trời mưa xuống nhiệt độ lập tức xuống thấp như mùa đông. Cho nên phải có lều để trú mưa, nếu để ướt mình là dễ bị hypothermia như chơi. (Dù trước đó mỗi người đã được phát một bộ đồ chống thấm bận thêm bên ngoài). Giữa núi đồi như vậy, lỡ có trẹo xương gãy chân cũng không có sóng để gọi cấp cứu, toàn bộ chỉ có thể tự lực cánh sinh.
Một ngày rã rời chân cẳng, vậy mà tối đó, như thể chưa đã, về đến hostel tắm rửa ăn cơm xong, cả đám lại nổi hứng lên muốn đi ra "quán rượu đầu làng" uống vài ly cho vui. Thế là tiếp tục băng đồng lên xuống thêm chắc hai dặm đường nữa mới đến được cái pub duy nhất trong làng. Mà trong đêm tối giữa núi rừng đìu hiu mông quạnh, đi mãi, đi mãi, cuối cùng thấy được cái quán nhỏ ấm áp đèn tỏa sáng trong đêm, nơi có người, cái cảm giác đó mới ấm cúng làm sao. Mới biết vì sao người ta sẵn sàng băng đồng đi một quãng đường xa như vậy chỉ để uống một hai ly.
Từ đó, tôi đâm ra yêu cái "quán rượu đầu làng".
(Hôm sau chúng tôi lại lội núi thêm khoảng hơn mười dặm nữa. Khỏi nói cũng biết chân cẳng tôi nhừ tử tới mức nào. Sau lần đó, tôi quyết định mình "hiking" trong vùng Peak District như vậy là đủ đại diện cho cả nước Anh rồi. Lúc tôi đi chơi Lake District tôi kiên quyết thuê xe chạy lòng vòng, không "hike" hiếc gì nữa).
Trở lại chuyện "quán rượu đầu làng" - Tôi thích dịch "pub" là quán rượu (pub viết tắt của public houses) vì tôi trót cảm cái cụm từ "quán rượu đầu làng" mất rồi. Nghe nó thơ thơ làm sao, mà lúc nói "quán rượu đầu làng" trong đầu tôi không có hình ảnh của cái làng quê Việt Nam, mà là làng ở Anh ấy, quán rượu lúc nào cũng xuất hiện đầy trong các tác phẩm văn chương cổ điển kìa, ví dụ như "quán rượu Cối Xay Gió" chẳng hạn.
Văn hóa "pub" là một thứ văn hóa hết sức Anh, không nhầm đi đâu được. Nhìn một cái pub ta biết ngay là nó, vì quán thường sơn đen hoặc xanh dương đậm, bên ngoài treo lủng lẳng đầy hoa rất đẹp. Quán rượu luôn có những cái tên đặc trưng. Kinh điển nhất là The Crown, Red Lion, White Hart, Kings Head, Nag's Head, the Red herring, Royal Oak, Swan, White Horse, etc nếu bạn google map những cái tên này, bạn sẽ thấy nó xuất hiện nhan nhản đầy khắp thị thành làng mạc ở Anh.
Nhà ai ai trong bán kính một dặm nhất định có một cái quán như thế. Văn phòng công sở trong bán kính nửa dặm nhất định có ít nhất một tá không ít hơn. Giàu nghèo sang hèn gì cũng ra pub cả. Bạn bè gặp nhau - ra pub. Sinh nhật, tăng lương, lên chức - ra pub. Sau giờ làm việc đồng nghiệp lâu lâu rủ nhau ra pub. Công ty sự kiện lớn nhỏ gì ít nhất cũng tổ chức ở pub mỗi năm mấy lần, vv và vv. Uống nhiều ít gì thì khoan bàn tới, nhưng pub là một cái gì đó không thể thiếu được trong văn hóa của người Anh. Người Anh duy nhất không ra pub có lẽ chỉ có ... chồng tôi. Cho nên nếu văn phòng công ty mà không ở gần cái pub nào chắc là buồn chết (nói vậy thôi chứ làm gì có, tôi hồi làm nghề kiểm toán đi khắp các công ty đây đó mà cũng chưa từng thấy qua công ty nào không có mấy cái quán rượu ăn theo gần đó).
Năm đó tôi mới qua Anh, ngày sinh nhật 26 tuổi chỉ có một người ở Anh biết. Mà người đó lúc đó không có ở London. Cho nên tối đó tôi ở nhà cơm nước xong, đang nói chuyện tào lao với anh bạn Marcus cùng nhà, tôi nhân tiện nói hôm đó là sinh nhật của tôi. Thế là anh nhất định kéo tôi ra cái pub "local" gần đó, cách nhà mấy trăm mét (thấy chưa) để uống vài ly, nói chuyện dông dài. Vậy là sinh nhật đầu tiên của tôi ở Anh diễn ra ở một cái pub nhỏ hình như tên là The Cubbit Arms... (Marcus bây giờ lưu lạc ở đâu nhỉ?)
Có lúc tôi nghĩ, khi nào về hưu, đến một miền biển nhỏ của Anh, mở một cái B&B chừng chục phòng trở lại, thêm cái pub nho nhỏ ấm cúng, hoa thơm lủng lẳng treo đầy, tuổi già thanh thản chắc là vui.
Quán rượu đầu làng một đêm không trăng ở Peak District đó - những ai đi có còn nhớ không?
Tôi đăng kí cái tour hiking 2 ngày. Bữa đầu chúng tôi "hike" hết hơn 12 dặm đường núi, tức là gần 20km. Mà như cái tên đã nói, Peak District toàn là peak không hà, cứ đi lên đi xuống hết đỉnh này qua đỉnh nọ, chứ đâu có được 12 dặm đường thẳng thớm đâu. Dễ lạc như chơi, người ta ít người dám đi một mình. Tour guide của chúng tôi phải còng lưng mang cái lều (xếp gọn trong ba lô) và hộp first aid to. Bởi vì giữa nơi núi đồi trống trải, giữa mùa hè mà trời rất lạnh, chỉ cần trời mưa xuống nhiệt độ lập tức xuống thấp như mùa đông. Cho nên phải có lều để trú mưa, nếu để ướt mình là dễ bị hypothermia như chơi. (Dù trước đó mỗi người đã được phát một bộ đồ chống thấm bận thêm bên ngoài). Giữa núi đồi như vậy, lỡ có trẹo xương gãy chân cũng không có sóng để gọi cấp cứu, toàn bộ chỉ có thể tự lực cánh sinh.
Một ngày rã rời chân cẳng, vậy mà tối đó, như thể chưa đã, về đến hostel tắm rửa ăn cơm xong, cả đám lại nổi hứng lên muốn đi ra "quán rượu đầu làng" uống vài ly cho vui. Thế là tiếp tục băng đồng lên xuống thêm chắc hai dặm đường nữa mới đến được cái pub duy nhất trong làng. Mà trong đêm tối giữa núi rừng đìu hiu mông quạnh, đi mãi, đi mãi, cuối cùng thấy được cái quán nhỏ ấm áp đèn tỏa sáng trong đêm, nơi có người, cái cảm giác đó mới ấm cúng làm sao. Mới biết vì sao người ta sẵn sàng băng đồng đi một quãng đường xa như vậy chỉ để uống một hai ly.
Từ đó, tôi đâm ra yêu cái "quán rượu đầu làng".
(Hôm sau chúng tôi lại lội núi thêm khoảng hơn mười dặm nữa. Khỏi nói cũng biết chân cẳng tôi nhừ tử tới mức nào. Sau lần đó, tôi quyết định mình "hiking" trong vùng Peak District như vậy là đủ đại diện cho cả nước Anh rồi. Lúc tôi đi chơi Lake District tôi kiên quyết thuê xe chạy lòng vòng, không "hike" hiếc gì nữa).
Trở lại chuyện "quán rượu đầu làng" - Tôi thích dịch "pub" là quán rượu (pub viết tắt của public houses) vì tôi trót cảm cái cụm từ "quán rượu đầu làng" mất rồi. Nghe nó thơ thơ làm sao, mà lúc nói "quán rượu đầu làng" trong đầu tôi không có hình ảnh của cái làng quê Việt Nam, mà là làng ở Anh ấy, quán rượu lúc nào cũng xuất hiện đầy trong các tác phẩm văn chương cổ điển kìa, ví dụ như "quán rượu Cối Xay Gió" chẳng hạn.
Văn hóa "pub" là một thứ văn hóa hết sức Anh, không nhầm đi đâu được. Nhìn một cái pub ta biết ngay là nó, vì quán thường sơn đen hoặc xanh dương đậm, bên ngoài treo lủng lẳng đầy hoa rất đẹp. Quán rượu luôn có những cái tên đặc trưng. Kinh điển nhất là The Crown, Red Lion, White Hart, Kings Head, Nag's Head, the Red herring, Royal Oak, Swan, White Horse, etc nếu bạn google map những cái tên này, bạn sẽ thấy nó xuất hiện nhan nhản đầy khắp thị thành làng mạc ở Anh.
Năm đó tôi mới qua Anh, ngày sinh nhật 26 tuổi chỉ có một người ở Anh biết. Mà người đó lúc đó không có ở London. Cho nên tối đó tôi ở nhà cơm nước xong, đang nói chuyện tào lao với anh bạn Marcus cùng nhà, tôi nhân tiện nói hôm đó là sinh nhật của tôi. Thế là anh nhất định kéo tôi ra cái pub "local" gần đó, cách nhà mấy trăm mét (thấy chưa) để uống vài ly, nói chuyện dông dài. Vậy là sinh nhật đầu tiên của tôi ở Anh diễn ra ở một cái pub nhỏ hình như tên là The Cubbit Arms... (Marcus bây giờ lưu lạc ở đâu nhỉ?)
Có lúc tôi nghĩ, khi nào về hưu, đến một miền biển nhỏ của Anh, mở một cái B&B chừng chục phòng trở lại, thêm cái pub nho nhỏ ấm cúng, hoa thơm lủng lẳng treo đầy, tuổi già thanh thản chắc là vui.
Quán rượu đầu làng một đêm không trăng ở Peak District đó - những ai đi có còn nhớ không?
Wednesday, 19 October 2011
"Bồ"
Kiến Trúc "Bồ" và ẩm thực "Bồ": hay lắm đó!
Thật ra khó nói là tôi biết gì nhiều về Bồ Đào Nha. Tôi chẳng qua đến Porto - một thành phố phía bắc của Bồ Đào Nha - chỉ có mấy ngày (hồi đó lâu rồi). Porto không có nhiều khách du lịch như Lisbon. Tôi qua Porto tại thấy có chuyến bay giá rẻ. Nhưng mà Porto là một bất ngờ hết sức thú vị đối với tôi.
Bất ngờ thứ nhất: món ăn Bồ Đào Nha rất hay. Tôi nói rất "hay", không có nghĩa là không "ngon", mà là hay. Tối hôm đó lúc bay qua đến nơi, ra khỏi sân bay về thành phố thì đã hơn 10 giờ đêm. Mười giờ đêm mà đi lang thang ở London bạn đừng hòng kiếm được cái gì tử tế mà ăn, hotdog burger còn không có. Cầm chắc là đói thế nào cũng nhào vào siêu thị mua bánh mì sandwich dở òm. Nhưng lúc đi trên đường tôi thấy có cái quán nhỏ xíu (cafe) "local", hai đứa bèn kệ vô đại, hay dở cũng không sao. Nhưng món ăn mang ra thật sự bất ngờ: đây này
Ngon, dù có hơi mặn một tí, nhưng đầy gia vị không hề nhạt nhẽo như món Anh - mà giá rẻ đúng kiểu cafe
Rượu Bồ:
Rượu Bồ làm tôi say lăn quay - say tít, mém chút ngủ trên đường phố Porto luôn. (Nó ngon và nó ngọt dù độ cồn cao ngất đến 20%, cho nên lúc uống không hay mình uống nhiều)
Kiến trúc Bồ, nhìn không lịch lãm chính thống như các anh châu Âu khác, nhưng mà họ có nét đáng yêu của họ:
Rực rỡ và "tự nhiên"
Cuối cùng: chàng trai Bồ: rất đẹp trai - tôi cảm giác lạ lắm, hầu như tất cả những người tôi gặp suốt mấy ngày ở đó đều rất điển trai - vẻ đẹp kiểu "Địa Trung Hải". Tôi hỏi người bạn đi cùng chứ bạn có thấy vậy không, bạn đồng ý liền. Đến mấy tay anh chị đi tới lui bán hàng dởm trong chợ second hand mà nhìn cũng "có nét" lắm, mũi cao mắt sâu đàng hoàng. Tôi tia tới tia lui miệng cười khoái chí với cái khám phá của mình. Tiếc là đã không dám quơ máy ảnh ra chụp đại.
Chuyến đi đó thật ngắn ngủi mà để lại trong tôi nhiều cảm xúc hết sức tốt đẹp. "Bồ" ơi, chào mi.
.
Thật ra khó nói là tôi biết gì nhiều về Bồ Đào Nha. Tôi chẳng qua đến Porto - một thành phố phía bắc của Bồ Đào Nha - chỉ có mấy ngày (hồi đó lâu rồi). Porto không có nhiều khách du lịch như Lisbon. Tôi qua Porto tại thấy có chuyến bay giá rẻ. Nhưng mà Porto là một bất ngờ hết sức thú vị đối với tôi.
Bất ngờ thứ nhất: món ăn Bồ Đào Nha rất hay. Tôi nói rất "hay", không có nghĩa là không "ngon", mà là hay. Tối hôm đó lúc bay qua đến nơi, ra khỏi sân bay về thành phố thì đã hơn 10 giờ đêm. Mười giờ đêm mà đi lang thang ở London bạn đừng hòng kiếm được cái gì tử tế mà ăn, hotdog burger còn không có. Cầm chắc là đói thế nào cũng nhào vào siêu thị mua bánh mì sandwich dở òm. Nhưng lúc đi trên đường tôi thấy có cái quán nhỏ xíu (cafe) "local", hai đứa bèn kệ vô đại, hay dở cũng không sao. Nhưng món ăn mang ra thật sự bất ngờ: đây này
Ngon, dù có hơi mặn một tí, nhưng đầy gia vị không hề nhạt nhẽo như món Anh - mà giá rẻ đúng kiểu cafe
Rượu Bồ:
Rượu Bồ làm tôi say lăn quay - say tít, mém chút ngủ trên đường phố Porto luôn. (Nó ngon và nó ngọt dù độ cồn cao ngất đến 20%, cho nên lúc uống không hay mình uống nhiều)
Kiến trúc Bồ, nhìn không lịch lãm chính thống như các anh châu Âu khác, nhưng mà họ có nét đáng yêu của họ:
Rực rỡ và "tự nhiên"
Cuối cùng: chàng trai Bồ: rất đẹp trai - tôi cảm giác lạ lắm, hầu như tất cả những người tôi gặp suốt mấy ngày ở đó đều rất điển trai - vẻ đẹp kiểu "Địa Trung Hải". Tôi hỏi người bạn đi cùng chứ bạn có thấy vậy không, bạn đồng ý liền. Đến mấy tay anh chị đi tới lui bán hàng dởm trong chợ second hand mà nhìn cũng "có nét" lắm, mũi cao mắt sâu đàng hoàng. Tôi tia tới tia lui miệng cười khoái chí với cái khám phá của mình. Tiếc là đã không dám quơ máy ảnh ra chụp đại.
Chuyến đi đó thật ngắn ngủi mà để lại trong tôi nhiều cảm xúc hết sức tốt đẹp. "Bồ" ơi, chào mi.
.
Tuesday, 18 October 2011
Mùa thu và Bắc Kinh
Ở trên đời có rất nhiều ước mơ khó làm.
Ví dụ như giờ đây tôi ước có thể đến Trung Quốc lần nữa.
Bỏ một ít tiền ra đi du lịch dăm ba bữa thì không khó lắm. Nhưng nghỉ việc lần nữa đi một lèo hai ba năm thì coi bộ khó hơn. Phải chờ đến một bước ngoặt nào đó của cuộc đời khiến ta "nổi loạn" chăng? Lần sau tôi sẽ không đi ba tháng, tôi đi hai năm cho nó đã! (Lần trước đi ba tháng tại vì nếu ra khỏi UK một lần hơn ba tháng sẽ bị rầy rà thủ tục về sau, chứ nếu không tôi đi ít nhất năm tháng cho chẵn một học kỳ).
London vào thu. Tôi nhớ mùa thu Bắc Kinh hai năm trước. Tôi nhớ cảm giác bỡ ngỡ lúc mới đến London nhiều năm trước và lúc mới đến Bắc Kinh hồi đó. Đó là cảm giác khác hẳn cảm giác đi du lịch. Bạn cũng đến một vùng đất mới mẻ và có nhiều thứ để khám phá. Nhưng khi đi du lịch, bạn chỉ biết cái bề nổi vui vẻ mà du khách nào cũng biết, bạn đâu biết những chiều sâu của cuộc sống ở một vùng đất mới. Nói vùng đất mới, phải là nơi người ta không dùng ngôn ngữ mẹ đẻ kìa. Có rất nhiều cái lạ lẫm khi ta không phải là du khách, khi ta muốn sống một cuộc sống thật sự bản địa, chìm vào cái văn hóa xa lạ, cái văn hóa thấm đẫm trong từng nụ cười, trong từng nếp nghĩ của những người nơi đó.
Có phải vì cái cảm giác đó mà tôi lại muốn di dời lần nữa?
London mùa thu. Trời hôm nay 8 hay 10 độ C gì đó. Tôi vớ mỏng chân trần (trần khúc giữa, đôi bốt không cao đủ chạm đến váy) đi bộ trong nắng mai, nghe cái lạnh thấm qua da thịt (đặc biệt là khúc giữa!), tôi đón chào cái lạnh mùa thu. Tôi hân hoan yêu thương cái lạnh đầu mùa, đặc biệt là khi vừa trở lại London từ Việt Nam nóng hổi, gần đây. Tôi chợt nghĩ, mình yêu bốn mùa của nước Anh mất rồi. Tôi nhớ lại nhiều năm trước, những hình ảnh đầu tiên của nước Anh đến với tôi là hình ảnh nước Anh cuối hè, nắng vàng lá xanh trôi trôi qua trên đường, lúc xe chạy băng băng đưa tôi từ phi trường Heathrow về London. (Cái gã lái xe mà công ty tôi thuê đi đón tôi càu nhàu khôn xiết vì đợi đón tôi lâu quá sức, nên tôi "tip" cho gã thêm 5 đồng).
Liên quan gì đến Bắc Kinh nhỉ? Bắc Kinh mùa thu rất ngắn ngủi. Mới đó mà đã hai năm rồi. Bắc Kinh không có gì nổi bật (à đương nhiên trừ các nơi nổi tiếng như Cố Cung hay Trường Thành, nhưng mà người ta không thể đi Cố Cung Trường Thành mỗi ngày), đồ ăn cũng chẳng ngon mấy, người ta lại hết sức đông đúc. Nhưng mà, nghe một bài hát tiếng Hoa tôi lại nhớ Bắc Kinh. Tôi yêu thích tiếng Hoa nhiều hơn tiếng Anh. Hồi đó mỗi lần "sáng tác" được một đoạn văn nhỏ tiếng Hoa tôi vui sướng lắm.
Có cái gì đó vướng víu giữa mùa thu và Bắc Kinh. Con trai Bắc Kinh không hay. Trời Bắc Kinh cũng không trong sạch gì mấy (đầy bụi cát từ sa mạc). Nhưng mà, hôm nay, tình cờ giở lại cuốn Travel in Beijing ra, ngay trang có hình hồ sen xanh thẫm mùa hè ở Shichahai tôi lại nhớ Bắc Kinh. Hồi đó tôi tưởng ba tháng dài lắm. Tôi mua một cuốn "Travel in Beijing" bằng tiếng Anh, chưa đã, lại mua thêm cuốn 北京旅游地理 (50 điểm du lịch ở Bắc Kinh và ngoại thành) bằng tiếng Hoa. Rốt cuộc xem hình cho đã chứ chưa đi được mấy thì ba tháng đã hết vèo. Tôi còn mua một cuốn sách dạy nấy ăn bằng tiếng Hoa, tới giờ mới thử được có một món. Hôm nào tôi dịch ra cho bạn nấu nhé?
Ví dụ như giờ đây tôi ước có thể đến Trung Quốc lần nữa.
Bỏ một ít tiền ra đi du lịch dăm ba bữa thì không khó lắm. Nhưng nghỉ việc lần nữa đi một lèo hai ba năm thì coi bộ khó hơn. Phải chờ đến một bước ngoặt nào đó của cuộc đời khiến ta "nổi loạn" chăng? Lần sau tôi sẽ không đi ba tháng, tôi đi hai năm cho nó đã! (Lần trước đi ba tháng tại vì nếu ra khỏi UK một lần hơn ba tháng sẽ bị rầy rà thủ tục về sau, chứ nếu không tôi đi ít nhất năm tháng cho chẵn một học kỳ).
London vào thu. Tôi nhớ mùa thu Bắc Kinh hai năm trước. Tôi nhớ cảm giác bỡ ngỡ lúc mới đến London nhiều năm trước và lúc mới đến Bắc Kinh hồi đó. Đó là cảm giác khác hẳn cảm giác đi du lịch. Bạn cũng đến một vùng đất mới mẻ và có nhiều thứ để khám phá. Nhưng khi đi du lịch, bạn chỉ biết cái bề nổi vui vẻ mà du khách nào cũng biết, bạn đâu biết những chiều sâu của cuộc sống ở một vùng đất mới. Nói vùng đất mới, phải là nơi người ta không dùng ngôn ngữ mẹ đẻ kìa. Có rất nhiều cái lạ lẫm khi ta không phải là du khách, khi ta muốn sống một cuộc sống thật sự bản địa, chìm vào cái văn hóa xa lạ, cái văn hóa thấm đẫm trong từng nụ cười, trong từng nếp nghĩ của những người nơi đó.
Có phải vì cái cảm giác đó mà tôi lại muốn di dời lần nữa?
London mùa thu. Trời hôm nay 8 hay 10 độ C gì đó. Tôi vớ mỏng chân trần (trần khúc giữa, đôi bốt không cao đủ chạm đến váy) đi bộ trong nắng mai, nghe cái lạnh thấm qua da thịt (đặc biệt là khúc giữa!), tôi đón chào cái lạnh mùa thu. Tôi hân hoan yêu thương cái lạnh đầu mùa, đặc biệt là khi vừa trở lại London từ Việt Nam nóng hổi, gần đây. Tôi chợt nghĩ, mình yêu bốn mùa của nước Anh mất rồi. Tôi nhớ lại nhiều năm trước, những hình ảnh đầu tiên của nước Anh đến với tôi là hình ảnh nước Anh cuối hè, nắng vàng lá xanh trôi trôi qua trên đường, lúc xe chạy băng băng đưa tôi từ phi trường Heathrow về London. (Cái gã lái xe mà công ty tôi thuê đi đón tôi càu nhàu khôn xiết vì đợi đón tôi lâu quá sức, nên tôi "tip" cho gã thêm 5 đồng).
Liên quan gì đến Bắc Kinh nhỉ? Bắc Kinh mùa thu rất ngắn ngủi. Mới đó mà đã hai năm rồi. Bắc Kinh không có gì nổi bật (à đương nhiên trừ các nơi nổi tiếng như Cố Cung hay Trường Thành, nhưng mà người ta không thể đi Cố Cung Trường Thành mỗi ngày), đồ ăn cũng chẳng ngon mấy, người ta lại hết sức đông đúc. Nhưng mà, nghe một bài hát tiếng Hoa tôi lại nhớ Bắc Kinh. Tôi yêu thích tiếng Hoa nhiều hơn tiếng Anh. Hồi đó mỗi lần "sáng tác" được một đoạn văn nhỏ tiếng Hoa tôi vui sướng lắm.
Có cái gì đó vướng víu giữa mùa thu và Bắc Kinh. Con trai Bắc Kinh không hay. Trời Bắc Kinh cũng không trong sạch gì mấy (đầy bụi cát từ sa mạc). Nhưng mà, hôm nay, tình cờ giở lại cuốn Travel in Beijing ra, ngay trang có hình hồ sen xanh thẫm mùa hè ở Shichahai tôi lại nhớ Bắc Kinh. Hồi đó tôi tưởng ba tháng dài lắm. Tôi mua một cuốn "Travel in Beijing" bằng tiếng Anh, chưa đã, lại mua thêm cuốn 北京旅游地理 (50 điểm du lịch ở Bắc Kinh và ngoại thành) bằng tiếng Hoa. Rốt cuộc xem hình cho đã chứ chưa đi được mấy thì ba tháng đã hết vèo. Tôi còn mua một cuốn sách dạy nấy ăn bằng tiếng Hoa, tới giờ mới thử được có một món. Hôm nào tôi dịch ra cho bạn nấu nhé?
(sen trong Di Hòa Viên)
(trúc cũng trong Di Hòa Viên)
Một ngày nào đó tôi sẽ đến miền nam Trung Hoa, học tiếng Tiều, và nhớ bà Cóc (tức là mẹ của ông Nội). Bà Cóc của tôi người Hẹ (hình như vậy???). Bà mất lúc tôi còn nhỏ, không nhỏ lắm, cũng mười mấy tuổi rồi. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ về bà.
Mùa thu và Bắc Kinh. Đã nói rồi, có cái gì đó vướng víu nói không thành lời.
Saturday, 15 October 2011
... and a sixpence for her shoe
Đồng sáu xu, tính về mặt giá trị nó chỉ có 0.025 GBP, ở cái thời mà nước Anh còn xài shilling (£1 = 20 shilling), thì nó bằng với nửa shilling (1 shilling = 12 pence). Nhưng mà về mặt tinh thần nó quý và hiếm lắm nhé. Hiếm vì không còn lưu hành nữa, quý vì nó gắn liền với truyền thống đám cưới của người Anh:
Muốn có một đồng sáu xu bây giờ phải đi mua. Luke mua trên ebay cho tôi được cái đồng này, nó đến kèm với cái bao bì giấy xinh xinh (hình trên và dưới).
Trên đồng xu ghi năm phát hành 1964 - tức là hàng cổ rồi nhé. Nó đã trải qua gần 50 năm thăng trầm, qua tay biết bao người
Theo phong tục từ thời Victoria, cô dâu phải nhét đồng xu này vào một bên giày đi trong ngày cưới, để cầu chúc cho hai vợ chồng được sung túc ấm no. Nhưng mà nhét vào trong giày để đi cả ngày thì đau lắm, nhất là đôi giày của tôi cao thế này:
Cho nên các cô dâu hiện đại bèn gắn nó vào các trang sức đeo trên người, hoặc vào cái "garter" (tiếng Việt không biết gọi là gì, nó là một thứ đồ lót xinh xắn đeo một bên đùi để người yêu nhìn cho "hấp dẫn" thôi, chứ chả có tác dụng thiết thực nào cả!, nhưng đàn ông nhìn nó một phát là "thèm" ngay lập tức). Truyền thống cái bridal garter phải có màu xanh, xanh một phần hoặc hoàn toàn. Something blue mà ... cho nên cái garter xinh xinh của tôi có cái nơ xanh be bé. Sau đó tôi tự may cái túi bé đựng đồng sáu xu vào, cũng màu xanh lơ
Something old, something new, something borowed, something blue ... Trên người cô dâu trong ngày cưới phải có những thứ đó, cho nên tôi có đồng sáu xu tạm gọi là cổ, cái áo cưới mới, khăn voan mới, dây chuyền mượn của một người bạn, cái garter một phần xanh, và cái đế lót đôi giày cũng màu xanh
(nó xanh biển lắm cơ, tại chụp lúc tối dưới ánh đèn vàng nó ngả màu này đấy)
Something old
Something new
Something borrowed
And a sixpence for her ... garter ....
.
Muốn có một đồng sáu xu bây giờ phải đi mua. Luke mua trên ebay cho tôi được cái đồng này, nó đến kèm với cái bao bì giấy xinh xinh (hình trên và dưới).
Trên đồng xu ghi năm phát hành 1964 - tức là hàng cổ rồi nhé. Nó đã trải qua gần 50 năm thăng trầm, qua tay biết bao người
Theo phong tục từ thời Victoria, cô dâu phải nhét đồng xu này vào một bên giày đi trong ngày cưới, để cầu chúc cho hai vợ chồng được sung túc ấm no. Nhưng mà nhét vào trong giày để đi cả ngày thì đau lắm, nhất là đôi giày của tôi cao thế này:
Cho nên các cô dâu hiện đại bèn gắn nó vào các trang sức đeo trên người, hoặc vào cái "garter" (tiếng Việt không biết gọi là gì, nó là một thứ đồ lót xinh xắn đeo một bên đùi để người yêu nhìn cho "hấp dẫn" thôi, chứ chả có tác dụng thiết thực nào cả!, nhưng đàn ông nhìn nó một phát là "thèm" ngay lập tức). Truyền thống cái bridal garter phải có màu xanh, xanh một phần hoặc hoàn toàn. Something blue mà ... cho nên cái garter xinh xinh của tôi có cái nơ xanh be bé. Sau đó tôi tự may cái túi bé đựng đồng sáu xu vào, cũng màu xanh lơ
Something old, something new, something borowed, something blue ... Trên người cô dâu trong ngày cưới phải có những thứ đó, cho nên tôi có đồng sáu xu tạm gọi là cổ, cái áo cưới mới, khăn voan mới, dây chuyền mượn của một người bạn, cái garter một phần xanh, và cái đế lót đôi giày cũng màu xanh
(nó xanh biển lắm cơ, tại chụp lúc tối dưới ánh đèn vàng nó ngả màu này đấy)
Something old
Something new
Something borrowed
And a sixpence for her ... garter ....
.
See you Jimmy
Đây là "See you Jimmy" hat:
Nhìn đẹp hén? Cái nón này là "đặc sản" của người Scotland, hình này chụp ở Edinburgh tháng 8 vừa qua. Chúng tôi ghé ngang Edinburgh nhân dịp lễ hội Fringe, người ta đông nghẹt... Lúc vào một cái shop nhỏ bên đường tự dưng tôi thấy có cái nón nhìn vui vui, đội thử lên đầu Luke, không ngờ chộp được một cái hình thật là đặc sắc. Cái nón có mớ tóc giả đỏ hoe sau gáy, tôi bèn bảo Luke nên để tóc dài ...
Nhân nói chuyện tóc dài, tôi nhớ có lần tôi thích một chàng trai có mái tóc dài. Hình như người phương Tây tóc loe hoe vàng vàng nâu nâu mà để tóc dài nhìn có vẻ đẹp đẹp hay hay lãng tử? (Con trai châu Á tóc dài tôi chỉ thích mỗi Takeshi Kaneshiro mà thôi, hehe ...)
.
Nhìn đẹp hén? Cái nón này là "đặc sản" của người Scotland, hình này chụp ở Edinburgh tháng 8 vừa qua. Chúng tôi ghé ngang Edinburgh nhân dịp lễ hội Fringe, người ta đông nghẹt... Lúc vào một cái shop nhỏ bên đường tự dưng tôi thấy có cái nón nhìn vui vui, đội thử lên đầu Luke, không ngờ chộp được một cái hình thật là đặc sắc. Cái nón có mớ tóc giả đỏ hoe sau gáy, tôi bèn bảo Luke nên để tóc dài ...
Nhân nói chuyện tóc dài, tôi nhớ có lần tôi thích một chàng trai có mái tóc dài. Hình như người phương Tây tóc loe hoe vàng vàng nâu nâu mà để tóc dài nhìn có vẻ đẹp đẹp hay hay lãng tử? (Con trai châu Á tóc dài tôi chỉ thích mỗi Takeshi Kaneshiro mà thôi, hehe ...)
.
Người tình vĩ đại
Thế nào là một người tình vĩ đại?
Là người có tài sản kết sù có thể mua được mọi giấc mơ hão huyền nhất như bay vào không gian hay đi tuần trăng mật ở Nam Cực?
Là người chấp nhận chết vì nhau/cùng nhau như Romeo hay như chàng lãng tử Jack Dawson?
Là người ngốc nghếch bỏ tiền ra mua 999 đóa hoa hồng cho nàng chỉ vì yêu? (Bạn nhớ bài nhạc tiếng Hoa đó không?)
Hay là:
Người tình vĩ đại có thể là người sáng sớm gào lên "honey, breakfast is ready!" khi nàng đang vừa tắm vừa hát.
Người tình vĩ đại là người càu nhàu vì sữa lên giá mấy xu một "pint" (1 pint = 568ml), nhưng lại hớn hở mua cho nàng 3 cái bento box tuyệt đẹp phải order online từ Japan, xong rồi sáng sáng phải dậy sớm để nấu cơm cho vào cái bento box đó để nàng mang theo đi làm.
(có phải khi người ta già đi óc lãng mạn bắt đầu trở nên nhạt thếch như thế?)
Tóm lại, "vĩ đại" là một từ vớ vẩn mơ hồ, nên xóa nó đi trong từ điển ...
.
Là người có tài sản kết sù có thể mua được mọi giấc mơ hão huyền nhất như bay vào không gian hay đi tuần trăng mật ở Nam Cực?
Là người chấp nhận chết vì nhau/cùng nhau như Romeo hay như chàng lãng tử Jack Dawson?
Là người ngốc nghếch bỏ tiền ra mua 999 đóa hoa hồng cho nàng chỉ vì yêu? (Bạn nhớ bài nhạc tiếng Hoa đó không?)
Hay là:
Người tình vĩ đại có thể là người sáng sớm gào lên "honey, breakfast is ready!" khi nàng đang vừa tắm vừa hát.
Người tình vĩ đại là người càu nhàu vì sữa lên giá mấy xu một "pint" (1 pint = 568ml), nhưng lại hớn hở mua cho nàng 3 cái bento box tuyệt đẹp phải order online từ Japan, xong rồi sáng sáng phải dậy sớm để nấu cơm cho vào cái bento box đó để nàng mang theo đi làm.
(có phải khi người ta già đi óc lãng mạn bắt đầu trở nên nhạt thếch như thế?)
Tóm lại, "vĩ đại" là một từ vớ vẩn mơ hồ, nên xóa nó đi trong từ điển ...
.
Subscribe to:
Posts (Atom)



















