逛商店的修养
Bài đăng báo Kiến Thức Ngày Nay tháng 10/2010
(Dịch từ sách 捷径 của trường Đại Học Ngôn Ngữ Bắc Kinh, quyển 2, chủ biên 朱子仪, sách không đề tác giả cho từng bài cụ thể mà chỉ giới thiệu chung ở lời nói đầu nên tôi không biết tác giả bài này)
Làm chồng gặp phải một vấn đề khó khăn, không phải vấn đề nào khác mà chính là việc đi mua sắm, việc này tôi thật chưa hề tiên liệu đến.
Thật ra cùng với vợ (lúc đó gọi là bạn gái) lúc yêu nhau cũng có cùng đi dạo khu mua sắm. Sau này nghĩ lại mới thấy lúc đó hẹn nhau đi mua sắm cũng giống như đi công viên, đi xem phim vậy, quan trọng không phải là đi đâu, mà là cơ hội để hai người gặp nhau, hoặc cũng có thể gọi là "mượn cớ" vậy. Có trời mới biết nam nữ yêu nhau say đắm thì thường nghĩ ra biết bao nhiêu cái cớ như thế này. Họ thật là thông minh bội phần, có thể gọi cách này là bình mới rượu cũ, biến những việc tầm thường vụn vặt của cuộc sống hàng ngày thành bức tranh lấp lánh màu sắc. Nhưng mà họ cũng thường rất là ngốc nghếch, vì yêu nhau say đắm nên không thấy được đằng sau những cái lấp lánh đó rốt cuộc cũng chỉ là những việc tầm thường.
Kết hôn làm cho các góc độ của cuộc sống hiện ra nguyên hình. Phụ nữ có lẽ do bẩm tính, hoặc có lẽ do vị trí của họ trong gia đình, vẫn giữ y nguyên cái đam mê mua sắm, tuy là lúc này cái mê đắm lúc yêu nhau nay đã nhường chỗ cho cái cân đong đo đếm rất chi là thực tế. Lúc yêu nhau, hầu như mọi người đều quan trọng cái vấn đề "đi dạo", rất ít người bỏ tiền trong túi chỉ chăm chăm mỗi chuyện "đi mua" (trừ mấy người mua dụng cụ gia đình chuẩn bị đám cưới). Kết hôn xong, nhất là những quý bà mê mua sắm, hết 10 người thì có đến năm sáu mỗi khi đi siêu thị cửa hàng thì phải tha về một thứ gì đó, có khi là bộ cánh Tây cho ông chồng mặc lên có dáng điệu phi phàm, có khi chỉ là một cái sạn xúc thức ăn, mấy cái cốc uống cà phê. Dù là như vậy, phụ nữ lúc nghĩ đến việc "đi mua" cái gì đó, lúc nào cũng có cái háo hức thích thú được "đi xem" kèm theo. Tôi thường nghĩ, đàn ông và phụ nữ có cái khác nhau rất lớn, khác nhau xuất hiện lúc bước vào cửa hàng, đàn ông thì chỉ chăm chăm rút tiền ra mua ngay, phụ nữ thì ngược lại, thích thú săm soi đi xem không biết chán, tuy là rốt cuộc cuối cùng cũng mua một cái gì đó. Lấy ví dụ, có một ngày mùa thu trời đẹp mê người, vợ nói "Mình đi mua mấy cái gối lót cho bộ sofa đi anh". Chồng gật gật đầu, thế là họ cùng nhau xuất hành. Cửa hiệu đầu tiên họ bước vào đã có gối lót sofa, xem như cách của ông chồng thì chọn ra vài cái mua là xong. Nhưng mà bà vợ thì không đâu. Vợ bắt đầu từ khu bán gối sofa, tuần tự "đi dạo" dần xuống, hết sức chăm chú kỹ lưỡng, kết quả là ra khỏi cửa hàng, cái gì cũng không mua. Sau đó từng cửa hàng từng cửa hàng một "đi xem" dần, lúc nào cũng chăm chú kỹ lưỡng, cuối cùng - có khi hết nửa ngày, có khi thậm chí hết cả ngày - bèn quay lại của hàng đầu tiên, mua mấy cái gối mà ông chồng đã đề nghị mua từ hồi sớm. Tôi có ông bạn nửa pha trò nửa hậm hực nói: "Tôi mà có lỗi lầm gì là bà ấy liền cho tôi cùng đi ra cửa hàng đầu ngõ mua sắm. Phạm lỗi lớn hả, thì liền đi Vương Phủ Tỉnh (1) mua sắm!"
Tôi so với ông bạn xem ra không đến nỗi nặng nề, có lẽ do tôi kết hôn lâu hơn. Mỗi khi vợ tôi muốn đi mua sắm, tôi liền hân hoan đi cùng nàng. Nhưng mà đến cổng khu mua sắm thì tôi liền bảo vợ "Em cứ vào trong từ từ mà xem nhé, anh ở đây đợi, hút điếu thuốc". Nhiều lúc sau đó tôi liền ngồi ngay xuống bậc thềm, rút ra cuốn sách thủ sẵn trong giỏ rồi từ từ lơ đễnh đọc.
May mà vợ tôi cũng không lấy thế làm phiền, đây thật là phúc đức cho tôi. Từ lúc kết hôn đến giờ, chúng tôi chưa từng vì việc này mà náo động ầm ĩ. Cũng may là bà vợ mê "đi xem" hàng hoá đến lúc quan trọng thì đều để cho tôi quyết, lúc này thì "đi xem" phải nhường bước cho việc "đi mua" - ví dụ như lúc muốn mua tivi, rút hết khoản tiền tiết kiệm ra, túi tiền nặng mà trong lòng cũng nặng. Vợ hiền lành ngẩng đầu nhìn chồng nói: "Anh nói mua cái nào thì mình mua cái ấy". Một cảm giác tự mãn kèm theo trách nhiệm của nam tử hán trỗi dậy, làm cho người ta không dám một chút sơ sẩy, phải chọn lấy một cái tivi thích hợp nhất mà mua - quan trọng như thể toan tính phát động chiến tranh thế giới vậy. Không chỉ vì vấn đề tiền bạc, mà là vì ánh nhìn tin tưởng và đầy nương tựa của vợ yêu.
Vì vậy mà tôi lại nghĩ, làm chồng tại sao không thể tin tưởng báo đáp vợ lại như thế? Tại sao không thể cùng vợ vui vẻ hân hoan "đi dạo" khu mua sắm - một ngày hay nửa ngày có sá gì? Từ cửa hàng này đến cửa hàng nọ, từ quầy này đến quầy kia, từ từ dạo bước qua các hàng hoá la liệt trước mắt, khắt khe thưởng thức, bình phẩm, hay cùng vợ sôi nổi thương lượng thậm chí tranh chấp, cuối cùng tay không bước ra khỏi khu mua sắm, rồi nhìn nhau mà cười.
Đây chính là "triết lý" mua sắm của tôi, vợ chồng tâm đầu hợp ý vì vậy mà càng thêm hiểu nhau, càng thêm tình cảm.
_______________
Chú thích:
1. Vương Phủ Tỉnh là khu mua sắm lớn nhất, nổi tiếng nhất ở Bắc Kinh).
Sunday, 19 September 2010
"SCE to Aux" và huyền thoại John Aaron
SCE to Aux là câu chuyện huyền thoại về John Aaron, người có công cứu sứ mạng Apollo 12.
Ngày 14 tháng 11 năm 1969, một ngày mưa bão, nhưng tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy tàu vũ trụ vẫn được tiến hành phóng theo đúng kế hoạch đã định. Đó là sứ mệnh Apollo 12. Nhiều người chỉ biết đến Apollo 11 và Neil Amstrong hay Apollo 13 nổi tiếng đầy kịch tính. Nhưng có mấy người biết đến Apollo 12 và John Aaron huyền thoại với câu lệnh "Flight, try SCE to Aux", câu lệnh đã đi vào lịch sử của những người làm trong Trung Tâm Chỉ Huy Sứ Mệnh ("TTCH")(Mission Control Center) của NASA.
Chỉ 36.5 giây sau khi tàu rời khỏi bệ phóng, khi tàu vũ trụ đang ở độ cao 2.000m, tia sét đầu tiên đánh trúng thân tàu. Nguồn điện quá mạnh từ tia sét làm cho các mạch điện bảo vệ của tàu tự ngắt và đóng luôn cả ba nguồn điện của tàu, tắt luôn phần lớn các máy móc của khoang chỉ huy. Chỉ 16 giây sau đó, lúc tàu đang ở độ cao 4.400m, 52 giây sau khi phóng, tàu bị sét đánh lần thứ hai. Bộ phận chỉ độ cao bị "knock out", toàn bộ hệ thống thông số truyền về TTCH đều bị sai lệch. Tuy nhiên tên lửa Saturn V - tên lửa để phóng tàu vũ trụ vào không gian - thì vẫn hoạt động bình thường, tia sét chưa chạm đến hệ thống dẫn đường của nó.
Vì khoang tàu chỉ huy bị mất điện hoàn toàn, lúc này toàn bộ máy móc phải chạy bằng pin dự phòng. Pin không đủ để duy trì dòng điện 28V (DC) cường độ 75amp cần thiết trong lúc phóng. Bộ phận biến điện một chiều thành xoay chiều cũng tắt nốt. Khủng hoảng nguồn điện làm cho hầu như mọi đèn báo động đều phát sáng và làm cho máy móc đều lệch lạc.
TTCH không thể theo dõi được các thông số của tàu, không biết nó đang ở đâu, cũng có nghĩa là không có cách nào chỉ huy được con tàu. Pin cũng chỉ đủ xài trong 2 tiếng đồng hồ. Mọi người trong TTCH lúc này đều cho rằng chuyến bay phải bị huỷ bỏ, không còn cách nào khác. Quyết định phải được đưa ra trong nháy mắt, trong khi tàu chưa kịp ra khỏi lực hút của trái đất. Nếu lệnh huỷ bỏ đưa ra, tàu vũ trụ sẽ phóng ra khỏi bệ tên lửa và kích nổ tên lửa. Suốt cả thời gian này, bàn tay của Pete Conrad - chỉ huy trưởng tàu Apollo 12 - đã ở trên cần gạt "Huỷ bỏ" sẵn sàng chờ lệnh từ TTCH.
John Aaron là một thành viên của TTCH đang điều khiển sứ mạng Apollo 12, lúc đó còn rất trẻ, chỉ mới 25 tuổi. Hơn một năn trước đó John đã thấy lỗi mất các thông số của tàu trong một lần tập dượt, khi nguồn điện cung cấp cho SCE (Signal Conditioning Equipment - tạm dịch là Thiết bị điều khiển tín hiệu) không đủ. Phần này thuộc về cấu trúc tàu vũ trụ và không thuộc phạm vi của TTCH. Nhưng lúc đó do tò mò John đã tự mình mày mò tìm hiểu cách khắc phục lỗi này khi sự cố xảy ra.
Lúc này, bằng một giọng bình tĩnh, John Aaron thực hiện một cú gọi khác người: "Phi hành đoàn, thử bật công tắc SCE sang chế độ phụ trợ" ("Flight, try SCE to Aux"). Cả TTCH hầu như không ai hiểu câu lệnh rất mơ hồ này. Gerry Griffin - Giám Đốc chỉ huy sứ mạng Apollo 12 từ TTCH - phải hỏi lại lần thứ hai, qua CAPCOM (người trực tiếp liên lạc truyền tin đến tàu vũ trụ)- CAPCOM cũng hỏi lại lần thứ hai, rồi đến Pete Conrad, người dĩ nhiên biết rất rõ về tàu vũ trụ, cũng không hiểu TTCH đang nói gì, thậm chí còn nhầm "SCE" với "FCE", và Pete thốt lên "Nó là cái quái gì vậy?". May thay Alan Bean, phi hành gia thứ nhất, người từng là học trò của Pete Conrad, biết công tắc SCE nằm ở đâu. Cũng may công tắc nhỏ xíu bằng đầu ngón tay này nằm trong tầm với ngay phía sau vai Alan (nên nhớ lúc này tên lửa đang trong giai đoạn phóng, còn trong lực hút của trái đất, các phi hành gia bị cố định rất chặt vào ghế ngồi do lực đẩy rất lớn, không thể tự do di chuyển như lúc tàu đã rời khỏi lực hút của trái đất và ở trong không gian). Công tắc SCE bật lên, nó chuyển thiết bị này sang nguồn điện dự phòng. Các thông số từ tàu vũ trụ ngay lập tức được phục hồi và chuyển về TTCH. Lúc này TTCH hướng dẫn Alan Bean khởi động lại nguồn điện chính, hệ thống máy móc được phục hồi và chuyến bay tiếp tục suôn sẻ.
Sau khi hệ thống liên lạc và máy móc đã ổn định, các phi hành gia lúc này mới hoàn hồn, mới nhận ra họ đã thoát khỏi một tình thế căng thẳng biết bao. Pete đã phá lên cười, tiếng cười của anh vang lên suốt trên đường bay vào quỹ đạo...
Không thể phủ nhận một chuỗi các sự kiện phải diễn ra thật chính xác trong tích tắc để dẫn đến thành công trong trường hợp này. Cũng là cả một tập thể đã hết sức tin tưởng lẫn nhau. Gerry Griffin - Giám Đốc chỉ huy sứ mạng Apollo 12 - đã tin tưởng John Aaron, hoãn quyết định huỷ bỏ lại và cho CAPCOM truyền câu lệnh của Aaon đến phi hành đoàn. Phi hành gia Pete Conrad đã kiên cường chờ lệnh của Mission Control dù trong lòng không phải không hốt hoảng, dù bàn tay anh đã đặt trên cần gạt "Huỷ bỏ" trong suốt thời gian khủng hoảng này, dù biết trong giây lát nữa thôi khoảng thời gian vàng để có thể huỷ bỏ chuyến bay có thể vuột qua. Và nhờ trí nhớ của Alan Bean mà sứ mệnh Apollo 12 đã không bị huỷ bỏ. Nhưng mấu chốt của huyền thoại là chính ở John Aaron. Nhờ sự tự học hỏi và tích luỹ kinh nghiệm, nhờ tinh thần "ăn ngủ cùng sứ mạng", nhờ khả năng phán đoán nhanh và suy nghĩ nhanh của John mà chuyến bay Apollo 12 đã thành công tốt đẹp.
Sau sự kiện đó, câu "SCE to Aux" trở thành câu truyền miệng của các thành viên trong Trung Tâm Chỉ Huy, là tấm gương về năng lực và trách nhiệm cho các thành viên của TTCH và cả cho các thế hệ tiếp theo, và John Aaron trở thành một trong các huyền thoại của NASA.
Hơn 40 năm sau kỷ nguyên Apollo, tôi nhìn lên mặt trăng và biết rằng, con người đã từng đặt chân lên đó, và John Aaron đã từng gọi "Flight, try SCE to Aux"...
(Trúc La - tổng hợp và lượt dịch từ internet)
Ngày 14 tháng 11 năm 1969, một ngày mưa bão, nhưng tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy tàu vũ trụ vẫn được tiến hành phóng theo đúng kế hoạch đã định. Đó là sứ mệnh Apollo 12. Nhiều người chỉ biết đến Apollo 11 và Neil Amstrong hay Apollo 13 nổi tiếng đầy kịch tính. Nhưng có mấy người biết đến Apollo 12 và John Aaron huyền thoại với câu lệnh "Flight, try SCE to Aux", câu lệnh đã đi vào lịch sử của những người làm trong Trung Tâm Chỉ Huy Sứ Mệnh ("TTCH")(Mission Control Center) của NASA.
Chỉ 36.5 giây sau khi tàu rời khỏi bệ phóng, khi tàu vũ trụ đang ở độ cao 2.000m, tia sét đầu tiên đánh trúng thân tàu. Nguồn điện quá mạnh từ tia sét làm cho các mạch điện bảo vệ của tàu tự ngắt và đóng luôn cả ba nguồn điện của tàu, tắt luôn phần lớn các máy móc của khoang chỉ huy. Chỉ 16 giây sau đó, lúc tàu đang ở độ cao 4.400m, 52 giây sau khi phóng, tàu bị sét đánh lần thứ hai. Bộ phận chỉ độ cao bị "knock out", toàn bộ hệ thống thông số truyền về TTCH đều bị sai lệch. Tuy nhiên tên lửa Saturn V - tên lửa để phóng tàu vũ trụ vào không gian - thì vẫn hoạt động bình thường, tia sét chưa chạm đến hệ thống dẫn đường của nó.
Vì khoang tàu chỉ huy bị mất điện hoàn toàn, lúc này toàn bộ máy móc phải chạy bằng pin dự phòng. Pin không đủ để duy trì dòng điện 28V (DC) cường độ 75amp cần thiết trong lúc phóng. Bộ phận biến điện một chiều thành xoay chiều cũng tắt nốt. Khủng hoảng nguồn điện làm cho hầu như mọi đèn báo động đều phát sáng và làm cho máy móc đều lệch lạc.
TTCH không thể theo dõi được các thông số của tàu, không biết nó đang ở đâu, cũng có nghĩa là không có cách nào chỉ huy được con tàu. Pin cũng chỉ đủ xài trong 2 tiếng đồng hồ. Mọi người trong TTCH lúc này đều cho rằng chuyến bay phải bị huỷ bỏ, không còn cách nào khác. Quyết định phải được đưa ra trong nháy mắt, trong khi tàu chưa kịp ra khỏi lực hút của trái đất. Nếu lệnh huỷ bỏ đưa ra, tàu vũ trụ sẽ phóng ra khỏi bệ tên lửa và kích nổ tên lửa. Suốt cả thời gian này, bàn tay của Pete Conrad - chỉ huy trưởng tàu Apollo 12 - đã ở trên cần gạt "Huỷ bỏ" sẵn sàng chờ lệnh từ TTCH.
John Aaron là một thành viên của TTCH đang điều khiển sứ mạng Apollo 12, lúc đó còn rất trẻ, chỉ mới 25 tuổi. Hơn một năn trước đó John đã thấy lỗi mất các thông số của tàu trong một lần tập dượt, khi nguồn điện cung cấp cho SCE (Signal Conditioning Equipment - tạm dịch là Thiết bị điều khiển tín hiệu) không đủ. Phần này thuộc về cấu trúc tàu vũ trụ và không thuộc phạm vi của TTCH. Nhưng lúc đó do tò mò John đã tự mình mày mò tìm hiểu cách khắc phục lỗi này khi sự cố xảy ra.
(photo source: Wikipedia)
Lúc này, bằng một giọng bình tĩnh, John Aaron thực hiện một cú gọi khác người: "Phi hành đoàn, thử bật công tắc SCE sang chế độ phụ trợ" ("Flight, try SCE to Aux"). Cả TTCH hầu như không ai hiểu câu lệnh rất mơ hồ này. Gerry Griffin - Giám Đốc chỉ huy sứ mạng Apollo 12 từ TTCH - phải hỏi lại lần thứ hai, qua CAPCOM (người trực tiếp liên lạc truyền tin đến tàu vũ trụ)- CAPCOM cũng hỏi lại lần thứ hai, rồi đến Pete Conrad, người dĩ nhiên biết rất rõ về tàu vũ trụ, cũng không hiểu TTCH đang nói gì, thậm chí còn nhầm "SCE" với "FCE", và Pete thốt lên "Nó là cái quái gì vậy?". May thay Alan Bean, phi hành gia thứ nhất, người từng là học trò của Pete Conrad, biết công tắc SCE nằm ở đâu. Cũng may công tắc nhỏ xíu bằng đầu ngón tay này nằm trong tầm với ngay phía sau vai Alan (nên nhớ lúc này tên lửa đang trong giai đoạn phóng, còn trong lực hút của trái đất, các phi hành gia bị cố định rất chặt vào ghế ngồi do lực đẩy rất lớn, không thể tự do di chuyển như lúc tàu đã rời khỏi lực hút của trái đất và ở trong không gian). Công tắc SCE bật lên, nó chuyển thiết bị này sang nguồn điện dự phòng. Các thông số từ tàu vũ trụ ngay lập tức được phục hồi và chuyển về TTCH. Lúc này TTCH hướng dẫn Alan Bean khởi động lại nguồn điện chính, hệ thống máy móc được phục hồi và chuyến bay tiếp tục suôn sẻ.
Sau khi hệ thống liên lạc và máy móc đã ổn định, các phi hành gia lúc này mới hoàn hồn, mới nhận ra họ đã thoát khỏi một tình thế căng thẳng biết bao. Pete đã phá lên cười, tiếng cười của anh vang lên suốt trên đường bay vào quỹ đạo...
Không thể phủ nhận một chuỗi các sự kiện phải diễn ra thật chính xác trong tích tắc để dẫn đến thành công trong trường hợp này. Cũng là cả một tập thể đã hết sức tin tưởng lẫn nhau. Gerry Griffin - Giám Đốc chỉ huy sứ mạng Apollo 12 - đã tin tưởng John Aaron, hoãn quyết định huỷ bỏ lại và cho CAPCOM truyền câu lệnh của Aaon đến phi hành đoàn. Phi hành gia Pete Conrad đã kiên cường chờ lệnh của Mission Control dù trong lòng không phải không hốt hoảng, dù bàn tay anh đã đặt trên cần gạt "Huỷ bỏ" trong suốt thời gian khủng hoảng này, dù biết trong giây lát nữa thôi khoảng thời gian vàng để có thể huỷ bỏ chuyến bay có thể vuột qua. Và nhờ trí nhớ của Alan Bean mà sứ mệnh Apollo 12 đã không bị huỷ bỏ. Nhưng mấu chốt của huyền thoại là chính ở John Aaron. Nhờ sự tự học hỏi và tích luỹ kinh nghiệm, nhờ tinh thần "ăn ngủ cùng sứ mạng", nhờ khả năng phán đoán nhanh và suy nghĩ nhanh của John mà chuyến bay Apollo 12 đã thành công tốt đẹp.
Sau sự kiện đó, câu "SCE to Aux" trở thành câu truyền miệng của các thành viên trong Trung Tâm Chỉ Huy, là tấm gương về năng lực và trách nhiệm cho các thành viên của TTCH và cả cho các thế hệ tiếp theo, và John Aaron trở thành một trong các huyền thoại của NASA.
Hơn 40 năm sau kỷ nguyên Apollo, tôi nhìn lên mặt trăng và biết rằng, con người đã từng đặt chân lên đó, và John Aaron đã từng gọi "Flight, try SCE to Aux"...
(John năm 2006 photo source here)
Saturday, 18 September 2010
Viết cho mùa hè ...
(Bài này viết từ hồi còn hè, từ hồi mà mặt trời còn sáng ấm lúc 9 giờ đêm...)
Nhà cửa ở Anh đắt đỏ và chật hẹp, người ta chen chúc nhau mà sống, chen chúc nhau trên đường đi làm mỗi ngày, cạnh tranh nhau cho mỗi một cấp bậc thăng tiến trong công ty,. Mà đó đã là may mắn, trước đó có bao nhiêu người phải chen chúc cạnh tranh khốc liệt mới có được một chỗ làm. Ở cái xứ đắt đỏ này, chi một đồng cũng phải đắn đo, khoảng cách gần đi bộ được thì đi bộ, đỡ phải tốn tiền xe, xăng các loại. Cho nên người ta đi bộ ngày vài dặm là chuyện thường ... Cuộc sống ở London dường như toàn là nghẹt thở mệt mỏi như vậy mỗi ngày ...
Nhà cửa ở Anh đắt đỏ và chật hẹp, người ta chen chúc nhau mà sống, chen chúc nhau trên đường đi làm mỗi ngày, cạnh tranh nhau cho mỗi một cấp bậc thăng tiến trong công ty,. Mà đó đã là may mắn, trước đó có bao nhiêu người phải chen chúc cạnh tranh khốc liệt mới có được một chỗ làm. Ở cái xứ đắt đỏ này, chi một đồng cũng phải đắn đo, khoảng cách gần đi bộ được thì đi bộ, đỡ phải tốn tiền xe, xăng các loại. Cho nên người ta đi bộ ngày vài dặm là chuyện thường ... Cuộc sống ở London dường như toàn là nghẹt thở mệt mỏi như vậy mỗi ngày ...
May quá, nhà chật chội thì có được công viên rộng rãi bát ngàn. Ngồi trong nhà ngột ngạt thì cuối tuần đi chơi công viên. Có công viên to công viên nhỏ, công viên đẹp, công viên vừa vừa, nhiều khoảng xanh đến ngạc nhiên ... Không kể các công viên đẹp to nổi tiếng của London như Hyde Park, Regent Park, St James's Park hay Green Park v.v mà thường ở khu trung tâm, người ở ngoài trung tâm phải chịu khó đi xa một chút. Còn loại vừa vừa thì nhà ai cũng ít nhất ở gần một cái công viên nào đó, hay là một khoảng xanh mượt mà, hay may mắn hơn là ở gần dòng sông Thames lững lờ trôi. Hồi đó nhà cũ của tôi ở Isle of Dogs (Docklands) cách một cái công viên nhỏ tí nị của "xóm" vài trăm mét, cách bờ sông Thames vài trăm mét, cách một công viên to hơn chừng nửa dặm, trong khoảng cách đi bộ lại có một quả đồi nhỏ tha hồ thả bước lang thang, có một trang trại nhỏ có nuôi heo gà dê cừu ngựa các loại để cho trẻ em thành phố còn biết con dê "ngoài đời" trông nó như thế nào, lại còn được học cưỡi ngựa nữa chứ. Buổi chiều có thể đi lang thang ra bờ sông chẳng để làm gì, chỉ để nhìn trời ngó đất mơ màng... Do vậy mà dù cuộc sống có chen chúc cạnh tranh đến nghẹt thở, tâm hồn người ta không dễ bị ngột ngạt mà còn có chỗ bay cao ...
Cho nên người Anh thích đi dạo biết chừng nào. Tôi bây giờ cũng vậy. Hồi lúc mới sang tôi còn sợ lạnh, cả mùa đông ru rú ở trong nhà, không dám mở cửa sổ. Bạn tôi không như vậy, bắt tôi cùng ra ngoài đi dạo, chạy nhảy tưng tưng, hít thở khí trời tươi mát. Buổi sáng thức dậy dù trời lạnh dưới không cũng nhất định phải mở cửa sổ ít lâu cho không khí tươi sạch vào nhà. Dần dần tôi cảm nhận được vẻ đẹp của mùa đông, cảm nhận được cái hay của bốn mùa, cảm nhận được bốn bức tường nhà nhỏ hẹp biết chừng nào. Cơ thể tôi bắt đầu đòi hỏi nhiều thứ, ví dụ như phải nhìn hoa đào nở dọc con đường đó đó lúc mùa xuân, ngắm tuyết rơi ngay chỗ đó lúc mùa đông, canh me khoảng lúc đó hoa huệ tây tím nở để đi xem, hay đi bộ dọc bờ sông Thames lúc trời mưa lất phất, lâu lâu đem đậu phộng cho sóc ăn trong công viên, đem bánh mì cho vịt ngỗng chim dọc bờ hồ, mùa hè thì phải đi picnic lúc chiều tà khi mà mặt trời còn lâu (chín giờ tối) mới lặn, lâu đi xem triễn lãm nghệ thuật bảo tàng này nọ (đều miễn phí), ngồi bệt trên bãi cỏ xem hoà nhạc miễn phí mùa hè ... Đại khái là có nhiều cái cớ để thấy mình lãng mạn và cuộc sống tươi đẹp hơn những chuyện cơm áo gạo tiền hàng ngày.
Mà, không phải chờ đợi là hạnh phúc sao? Ba tôi nói với tôi câu này khi đợi hàng giờ liền để đón tôi ở sân bay Tân Sơn Nhất một ngày nào đó của vài năm trước. Mùa đông nước Anh đã dạy cho tôi điều này: mùa hè là một niềm hạnh phúc, và chờ đợi mùa hè cũng là một niềm hạnh phúc.
Như vậy tóm lại, cuộc đời là hạnh phúc. Bạn nói, có đúng không?
Wednesday, 1 September 2010
Trường Thành mùa thu
(Bài đăng báo KTNN tháng 8/2010 - click vào hình để phóng lớn)
Mùa thu đứng trên Trường Thành, ngỡ thời gian quay lại hai ngàn năm trước. Lá bay xào xạc, ta miên man nghĩ về thiên thu và cuộc đời ... Trường Thành vạn dặm, đã đứng vững qua bao thăng trầm thời gian, phải chăng cuộc đời là một chớp mắt chiêm bao và phù du?
Mùa thu đứng trên Trường Thành, ngỡ thời gian quay lại hai ngàn năm trước. Lá bay xào xạc, ta miên man nghĩ về thiên thu và cuộc đời ... Trường Thành vạn dặm, đã đứng vững qua bao thăng trầm thời gian, phải chăng cuộc đời là một chớp mắt chiêm bao và phù du?
Như là nhân duyên, ngày tôi đi Trường Thành gần như là ngày mùa thu cuối cùng của Bắc Kinh, ngày 25 tháng 10, chỉ một tuần trước khi một trận tuyết lớn đầu mùa đột ngột kết thúc mùa thu. Trời còn ấm, lá đã vàng, khách lơ thơ, nhân duyên đủ, cho nên chọn đúng đoạn Trường Thành kém đông, mà hoá ra đẹp nhất (Mutianyu 慕田峪). Bạn có đi thì tránh xa đoạn Badaling (八达岭) nhé, không gì chán bằng chen chúc nhau trên một đoạn Trường Thành đã được tân trang mới lại, còn gì đâu mà tưởng tượng về những ngày xa cũ trên đỉnh núi lồng lộng gió .
Khó tả lại được cảm giác gió thổi và lá rơi trên Trường Thành, cảm giác bao la của mùa thu, cảm giác hùng vĩ của núi non và đất trời, cảm giác triền miên của vô tận khi mà ta đi mãi, đi mãi cũng không đến điểm dừng. Trước mắt chỉ có núi non và đất trời bao la, xa xa những tháp canh, ngoằn ngoèo những đoạn thành.
Bạn hỏi tôi nghĩ gì lúc đó, tôi quả thật không thể tả được. Tôi thấy quân lính của triều đình Tần, Hán, Minh…trên những chòi canh… Các bức tường thành đã được xây dựng từ thời Xuân Thu, Chiến Quốc. Thời ấy có nhiều nước nhỏ, họ xây thành để phòng chống lẫn nhau. Đến thời Chiến Quốc, ba nước phía bắc là Yên, Triệu, Tần xây thành để phòng chống người Hung Nô. Đến khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Quốc, ông ta cho nối liền các bức thành ấy và xây dựng dài thêm, phía đông tới sông Áp Lục, giáp với nước Cao Ly (nay là Triều Tiên), phía tây tới Lâm Thao thuộc tỉnh Cam Túc. Từ đó bức tường có tên là Vạn Lý Trường Thành. Đời Hán lại xây thành dài thêm về phía tây tới tận La Bố Bạc (hồ Lop Nor trên sa mạc Gobi, nay thuộc tỉnh Tân Cương). Trường Thành đời Hán dài nhất trong lịch sử, hơn 10 000 km, nay phần lớn đã đổ nát. Đời Minh có 20 lần sửa chữa và xây mới Trường Thành, kéo dài trong khoảng 200 năm, xây lại bằng gạch đá thật chắc chắn, đó chính là Vạn Lý Trường Thành chúng ta thấy ngày nay, dài 7300 km
Tôi thấy nàng Mạnh Khương (*) đi tìm chồng, đi mãi đi mãi biết bao giờ đi hết được vạn dặm của Trường Thành. Mạnh Khương Nữ hay Nàng Mạnh Khương (孟姜女) là một nhân vật trong truyện cổ tích dân gian Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành của Trung Quốc. Câu chuyện kể rằng, vào thời Tần Thuỷ Hoàng, ngay trong đêm tân hôn của Mạnh Khương Nữ với tân lang là một thư sinh Giang Nam tên Phạm Hỷ Lương, chồng Mạnh Khương Nữ bị triều đình bắt đi xây dựng Vạn Lý Trường Thành. Đến mùa Đông, Mạnh Khương Nữ đan áo cho chồng và đã lặn lội tìm chồng để trao áo. Mạnh Khương Nữ đã đi khắp theo chiều dài của Trường Thành, hỏi thăm nhiều người và cuối cùng nhận được hung tin chồng mình bị chết vùi thây dưới Trường Thành. Nàng Mạnh Khương đau buồn khóc lóc thảm thiết 3 ngày 3 đêm, nước mắt hòa lẫn máu. Tiếng khóc của Mạnh Khương vang xa 800 dặm Trường Thành, làm sụp đổ một khúc thành, để lộ xác chết của chồng mình. Nàng an táng cho chồng xong liền nhảy xuống biển Bột Hải tự vẫn. Ngày nay, tại cửa đông Sơn Hải Quan thuộc thành phố Tần Hoàng Đảo của tỉnh Hà Bắc, gần Lão Long Đầu là nơi Trường Thành nhô ra biển, có miếu thờ Mạnh Khương Nữ.
Và tôi thấy mình trôi đi trong miên man miên man những hoài niệm hay tưởng tượng xưa cũ, về những bao la của cuộc đời, khi mà ngàn năm người người về trong cát bụi, còn lại đoạn Trường Thành tiếu ngạo cùng thời gian...
Một ít mưa bụi rơi nhẹ càng điểm xuyết cho lãng mạn. Trời như mờ sương. Thành cao cao chen ít lá vàng lá đỏ
Bạn có đi Trường Thành thì chọn mùa thu mà đi nhé. Đi về nhất định sẽ biết làm thơ...
Saturday, 21 August 2010
Cô đơn
Hôm nay tình cờ tôi lục lọi lại những cái mình đã viết, thấy có mấy mẩu dở dang này, viết ngay sau khi đọc Never let me go của Kazuo Ishiguro. Để lên đây để nhớ về bạn ...
----------
Một trong những cái đáng sợ nhất trên đời này là sự cô đơn.
Có người, vì cô đơn mà phát điên. Có người, vì cô đơn mà làm xấn xổ làm chuyện dại dột. Có người, vì cô đơn, vì chỉ muốn người khác chú ý đến mình, nên cố tình phạm tội. Dù sao đi nữa, đó là hành động phản kháng. Nhưng đáng thương nhất, là khi người ta không thiết phản kháng nữa, người ta âm thầm chấp nhận nó, cảm giác đã chai lỳ, họ coi sự cô đơn bủa vây như một lẽ dĩ nhiên nhất trên đời.
Đôi khi giữa biển người tôi thấy mình cô đơn đến lạ. Giữa những ồn ào náo nhiệt của buổi tiệc, giữa câu chuyện xã giao của những người quen biết chung quanh, tôi thấy mình lạc lõng và cô đơn.
Đôi khi, vì một quyển sách mới đọc xong ban chiều, tôi mang cô đơn đi vào trong giấc ngủ của mình.
Bạn tôi, hơn ai hết, hiểu rõ cô đơn là như thế nào, khi bạn không có đến một người bạn để tâm sự hay chia sẻ buồn vui. Bạn tôi, lớn lên khi vết sẹo tâm hồn đã hằn sâu theo năm tháng. Nỗi cô đơn của bạn không ai có thể chia sẻ được, cũng như nỗi cô đơn của tôi, đến giờ tôi vẫn canh cánh ôm.
Đêm qua, tôi đọc xong cuốn “Never let me go” của Kazuo Ishiguro. Tôi ước gì mình có một người bạn như Tommy. Bạn tôi chẳng phải là Tommy đó sao? ...
(viết dang dở ngày 17/6/2010, 1:30am)
-------------
Lúc đó tôi viết đến đây thì ngưng, chắc tại buồn ngủ quá. Sau không trở lại nữa. Tóm lại cô đơn là cô đơn, thế thôi. Màu mè vẽ vời dài dòng làm gì? Tommy của tôi vẫn cô đơn. Kathy của Tommy vẫn cô đơn. Hết.
----------
Một trong những cái đáng sợ nhất trên đời này là sự cô đơn.
Có người, vì cô đơn mà phát điên. Có người, vì cô đơn mà làm xấn xổ làm chuyện dại dột. Có người, vì cô đơn, vì chỉ muốn người khác chú ý đến mình, nên cố tình phạm tội. Dù sao đi nữa, đó là hành động phản kháng. Nhưng đáng thương nhất, là khi người ta không thiết phản kháng nữa, người ta âm thầm chấp nhận nó, cảm giác đã chai lỳ, họ coi sự cô đơn bủa vây như một lẽ dĩ nhiên nhất trên đời.
Đôi khi giữa biển người tôi thấy mình cô đơn đến lạ. Giữa những ồn ào náo nhiệt của buổi tiệc, giữa câu chuyện xã giao của những người quen biết chung quanh, tôi thấy mình lạc lõng và cô đơn.
Đôi khi, vì một quyển sách mới đọc xong ban chiều, tôi mang cô đơn đi vào trong giấc ngủ của mình.
Bạn tôi, hơn ai hết, hiểu rõ cô đơn là như thế nào, khi bạn không có đến một người bạn để tâm sự hay chia sẻ buồn vui. Bạn tôi, lớn lên khi vết sẹo tâm hồn đã hằn sâu theo năm tháng. Nỗi cô đơn của bạn không ai có thể chia sẻ được, cũng như nỗi cô đơn của tôi, đến giờ tôi vẫn canh cánh ôm.
Đêm qua, tôi đọc xong cuốn “Never let me go” của Kazuo Ishiguro. Tôi ước gì mình có một người bạn như Tommy. Bạn tôi chẳng phải là Tommy đó sao? ...
(viết dang dở ngày 17/6/2010, 1:30am)
-------------
Lúc đó tôi viết đến đây thì ngưng, chắc tại buồn ngủ quá. Sau không trở lại nữa. Tóm lại cô đơn là cô đơn, thế thôi. Màu mè vẽ vời dài dòng làm gì? Tommy của tôi vẫn cô đơn. Kathy của Tommy vẫn cô đơn. Hết.
Văn chương ... rởm
Tôi chưa bao giờ nghiên cứu văn chương một cách nghiêm túc. Đọc toàn là đọc những thứ tình cờ từ đâu rơi xuống. Loại gì cũng đọc, truyện Tàu truyện Tây, từ Hồng Lâu Mộng cho đến Vòng Quanh Thế Giới Trong 80 Ngày, từ thơ Đường cho tới Nửa Chừng Xuân, hay mấy cái tạp chí xuất bản từ những bốn năm chục năm về trước. Đại khái là tạp bí lù.
Ví dụ như hôm kia đang đi lơn tơn trên đường, tôi bắt gặp cái này ngồi chễm chệ trên một cái tay dựa của băng ghế gỗ trên đường hoang vắng, bị ai đó cố tình bỏ rơi:
Nhìn nó rất khiêu khích. Một cuốn truyện dày, bìa đen hình đỏ, Những Người Yêu Nhau (mà còn có thòng lọng nữa chứ). Tôi đã đi khỏi đó chừng mươi bước, nó vẫn còn lởn vởn trong óc tôi. Tôi bèn quay lại, nhặt nó lên, nhìn nhìn, chung quanh không có người nào khả dĩ có thể cho là chủ nhân cả. Tôi bèn lau lau vài giọt nước mưa lất phất còn đọng lại trên bìa, bỏ tọt vào bị. (Không thôi nó sẽ bị vào thùng rác kế bên trong chốc lát, uổng cả đời).
Sau hai đêm liên tục cộng một ít thời gian trên xe lửa trên đường đi làm, tôi đã nuốt trọn xong 474 trang của cuốn truyện này. Nó hoá ra khá hấp dẫn, thể loại "Thriller", lại là của tác giả John Connolly, thuộc hàng bestseller nữa chứ. Trước đây mấy ngày tôi đâu có biết ông John này là ai, bây giờ thì biết rồi. Ông có một loạt truyện Thriller ở đây http://www.johnconnollybooks.com/ . Cuốn này là một trong loạt truyện về nhân vật Charlie Parker. Truyện hơi có nhiều máu chút, nhưng mà cũng hấp dẫn cho nên tôi có thể đọc một hơi. Tôi lúc nào cũng thấy thích mình ở chỗ thể loại nào cũng xơi được cả, miễn là hay. Cám ơn người nào đó đã bỏ cuốn truyện này lại trên băng ghế trên Đường của Vua (King's Road), gần đại sứ quán Đức, London buổi sáng mưa phùn ngày 17/8/10. Tôi thật cảm ơn. Tôi đem khoe cuốn truyện với mấy người đồng nghiệp, ai cũng cười, có người nói nhặt được cái gì gần đại sứ quán là phải coi chừng, nhỡ đâu là bom...
Xong cuốn này tôi thấy kiến thức văn chương của mình khá tệ, bèn nhất quyết phải củng cố nó lại cho có trật tự thể thống. Tôi bèn xem danh sách của 10 tác phẩm hay nhất mọi thời đại:
1. Anna Karenina by Leo Tolstoy
2. Madame Bovary by Gustave Flaubert
3. War and Peace by Leo Tolstoy
4. Lolita by Vladimir Nabokov
5. The Adventures of Huckleberry Finn by Mark Twain
6. Hamlet by William Shakespeare
7. The Great Gatsby F. Scott Fitzgerald
8. In Search of Lost Time by Marcel Proust
9. The Stories of Anton Chekhov by Anton Chekhov
10. Middlemarch by George Eliot
Chết chửa, trong 10 cuốn này tôi chưa từng đọc cuốn nào cả. Có phải là uổng cả đời người không? Hồi xưa ở nhà Nội có cuốn Chiến Tranh Và Hoà Bình, mà tôi mấy lần giở tới giở lui thấy nó có vẻ dày cui không hấp dẫn lắm, cho nên cuối cùng chưa bao giờ đọc. Hôm qua tôi bèn đem cái danh sách này xuống cái thư viện nhà (thư viện ở tầng trệt khu chung cư của tôi, to đẹp lắm nhé). Ban đầu tôi định khởi đầu chiến dịch "xoá mù" này bằng cuốn Gatsby Vĩ Đại, vì cuốn này được nhắc tới nhắc lui trong "Rừng Na Uy" hoài. Nhưng mà thư viện không có, tôi đã order, họ sẽ lục lọi đâu đó để mang về đây cho mình, chỉ cần đợi ít lâu. Thôi tôi bèn khởi đầu với cuốn The Adventures of Huckleberry Finn vậy. Thư viện ở đây thích thật. Làm thẻ tốn có £1, có giá trị vĩnh viễn trong cả hệ thống thư viện toàn quốc, đọc đã đời, được phục vụ tận răng. Mượn chỗ này mà trả ở chỗ khác cũng được. (Lần trước tôi trả sách ở chỗ khác, cái máy bị hư hay sao ấy, nó scan sách mà trong thẻ không update, làm hại người ta tính tiền phạt trả sách lố thời hạn, tôi phải thanh minh một chút!)
Hồi thời đại học, cô bạn chung nhà - Ngọc - học khoa tiếng Anh với khá nhiều thứ liên quan đến văn học Anh, làm tôi phát thèm. Tôi học Ngoại Thương khô còng với mấy cái mớ xuất xuất nhập nhập. Nhưng mà tôi chưa bao giờ muốn tự nguyện đọc nguyên cả cuốn tiểu thuyết dày bằng tiếng Anh cả. (Đọc không ... nổi. Đọc tiếng Việt thích và nhanh hơn nhiều).
Từ ngày đó đến hôm nay coi như đã qua một quãng đường dài. Ngôn ngữ không còn là một trở ngại quá lớn, chỉ có văn chương là văn chương mà thôi. Mặc dù sự thực là cảm nhận sẽ không sâu sắc bằng. Chỉ có tính lười là trở ngại lớn thôi, trở ngại vĩnh viễn ...
Thôi tôi phải đi đọc Mark Twain đây. Ông viết càng tu từ màu mè càng làm khổ đời tôi, tôi phải tra từ điển mệt cả người, nhiều khi tra xong một chữ quên mất cái từ nó nằm ở câu nào! Thể loại Thriller đọc có vẻ dễ hơn chút chăng?
Hừm ... tất cả vì sự nghiệp (cảm thụ) văn chương ... rởm của đời tôi!
Ví dụ như hôm kia đang đi lơn tơn trên đường, tôi bắt gặp cái này ngồi chễm chệ trên một cái tay dựa của băng ghế gỗ trên đường hoang vắng, bị ai đó cố tình bỏ rơi:
Nhìn nó rất khiêu khích. Một cuốn truyện dày, bìa đen hình đỏ, Những Người Yêu Nhau (mà còn có thòng lọng nữa chứ). Tôi đã đi khỏi đó chừng mươi bước, nó vẫn còn lởn vởn trong óc tôi. Tôi bèn quay lại, nhặt nó lên, nhìn nhìn, chung quanh không có người nào khả dĩ có thể cho là chủ nhân cả. Tôi bèn lau lau vài giọt nước mưa lất phất còn đọng lại trên bìa, bỏ tọt vào bị. (Không thôi nó sẽ bị vào thùng rác kế bên trong chốc lát, uổng cả đời).
Sau hai đêm liên tục cộng một ít thời gian trên xe lửa trên đường đi làm, tôi đã nuốt trọn xong 474 trang của cuốn truyện này. Nó hoá ra khá hấp dẫn, thể loại "Thriller", lại là của tác giả John Connolly, thuộc hàng bestseller nữa chứ. Trước đây mấy ngày tôi đâu có biết ông John này là ai, bây giờ thì biết rồi. Ông có một loạt truyện Thriller ở đây http://www.johnconnollybooks.com/ . Cuốn này là một trong loạt truyện về nhân vật Charlie Parker. Truyện hơi có nhiều máu chút, nhưng mà cũng hấp dẫn cho nên tôi có thể đọc một hơi. Tôi lúc nào cũng thấy thích mình ở chỗ thể loại nào cũng xơi được cả, miễn là hay. Cám ơn người nào đó đã bỏ cuốn truyện này lại trên băng ghế trên Đường của Vua (King's Road), gần đại sứ quán Đức, London buổi sáng mưa phùn ngày 17/8/10. Tôi thật cảm ơn. Tôi đem khoe cuốn truyện với mấy người đồng nghiệp, ai cũng cười, có người nói nhặt được cái gì gần đại sứ quán là phải coi chừng, nhỡ đâu là bom...
Xong cuốn này tôi thấy kiến thức văn chương của mình khá tệ, bèn nhất quyết phải củng cố nó lại cho có trật tự thể thống. Tôi bèn xem danh sách của 10 tác phẩm hay nhất mọi thời đại:
1. Anna Karenina by Leo Tolstoy
2. Madame Bovary by Gustave Flaubert
3. War and Peace by Leo Tolstoy
4. Lolita by Vladimir Nabokov
5. The Adventures of Huckleberry Finn by Mark Twain
6. Hamlet by William Shakespeare
7. The Great Gatsby F. Scott Fitzgerald
8. In Search of Lost Time by Marcel Proust
9. The Stories of Anton Chekhov by Anton Chekhov
10. Middlemarch by George Eliot
Chết chửa, trong 10 cuốn này tôi chưa từng đọc cuốn nào cả. Có phải là uổng cả đời người không? Hồi xưa ở nhà Nội có cuốn Chiến Tranh Và Hoà Bình, mà tôi mấy lần giở tới giở lui thấy nó có vẻ dày cui không hấp dẫn lắm, cho nên cuối cùng chưa bao giờ đọc. Hôm qua tôi bèn đem cái danh sách này xuống cái thư viện nhà (thư viện ở tầng trệt khu chung cư của tôi, to đẹp lắm nhé). Ban đầu tôi định khởi đầu chiến dịch "xoá mù" này bằng cuốn Gatsby Vĩ Đại, vì cuốn này được nhắc tới nhắc lui trong "Rừng Na Uy" hoài. Nhưng mà thư viện không có, tôi đã order, họ sẽ lục lọi đâu đó để mang về đây cho mình, chỉ cần đợi ít lâu. Thôi tôi bèn khởi đầu với cuốn The Adventures of Huckleberry Finn vậy. Thư viện ở đây thích thật. Làm thẻ tốn có £1, có giá trị vĩnh viễn trong cả hệ thống thư viện toàn quốc, đọc đã đời, được phục vụ tận răng. Mượn chỗ này mà trả ở chỗ khác cũng được. (Lần trước tôi trả sách ở chỗ khác, cái máy bị hư hay sao ấy, nó scan sách mà trong thẻ không update, làm hại người ta tính tiền phạt trả sách lố thời hạn, tôi phải thanh minh một chút!)
Hồi thời đại học, cô bạn chung nhà - Ngọc - học khoa tiếng Anh với khá nhiều thứ liên quan đến văn học Anh, làm tôi phát thèm. Tôi học Ngoại Thương khô còng với mấy cái mớ xuất xuất nhập nhập. Nhưng mà tôi chưa bao giờ muốn tự nguyện đọc nguyên cả cuốn tiểu thuyết dày bằng tiếng Anh cả. (Đọc không ... nổi. Đọc tiếng Việt thích và nhanh hơn nhiều).
Từ ngày đó đến hôm nay coi như đã qua một quãng đường dài. Ngôn ngữ không còn là một trở ngại quá lớn, chỉ có văn chương là văn chương mà thôi. Mặc dù sự thực là cảm nhận sẽ không sâu sắc bằng. Chỉ có tính lười là trở ngại lớn thôi, trở ngại vĩnh viễn ...
Thôi tôi phải đi đọc Mark Twain đây. Ông viết càng tu từ màu mè càng làm khổ đời tôi, tôi phải tra từ điển mệt cả người, nhiều khi tra xong một chữ quên mất cái từ nó nằm ở câu nào! Thể loại Thriller đọc có vẻ dễ hơn chút chăng?
Hừm ... tất cả vì sự nghiệp (cảm thụ) văn chương ... rởm của đời tôi!
Sunday, 15 August 2010
Đọc gì?
Bên này không có sách tiếng Việt, mua sách trên mạng từ các trang web VN ship qua đây thì rất lôi thôi và phiền phức (thương mại điện tử kém?), cho nên chỉ có thể đọc tiếng Anh:
Hai cuốn này đồng tác giả. Tôi mua cuốn bên trái trước. Đọc xong rất xúc động và thương cho những người phụ nữ Afghanistan xấu số, mới cảm thấy số phận mình may mắn biết bao nhiêu. Sau đó sẵn trớn mua luôn cuốn bên phải, đọc xong cảm thấy sợ một số con người. Tất cả những đau khổ bất hạnh, trừ thiên tai, đều có phải là do người gây ra cho người?
Nhật ký Anne Frank tôi đọc lần đầu tiên là ở nhà cô Hai lúc còn nhỏ. Lễ phục sinh năm 2009 tình cờ thấy cuốn sách này bán ở Gallions Reach, bèn mua về đọc lại. Tôi vẫn còn nhớ như in những dòng miêu tả của Anne, chỉ khác là bây giờ đọc bằng tiếng Anh. Cảm xúc vẫn vậy. Lễ phục sinh năm 2007 tôi đi qua Amsterdam có thăm nhà của Anne Frank, giờ đã trở thành viện bảo tàng nhỏ. Tiếc là những bức hình tôi chụp ngôi nhà đó đã bị mất, bạn cứ google sẽ thấy. Kỳ lạ, ngày nhỏ tôi đọc sách, qua những trang miêu tả tôi mường tường ra những bức tường, những căn phòng ... Lớn lên, một ngày nọ, tôi có dịp nhìn tận mắt mình. Dường như những điều ước của tôi đều trở thành sự thật chăng, một lúc nào đó trong cuộc đời? Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó, sau khi tham quan nhà Anne, tôi ngồi dưới gốc cây nhìn lên tán lá mới nhú ra mấy cái chồi non nhỏ, dường như nghe tiếng chim hót nữa. Lễ phục sinh năm nào cũng vậy, là lúc tôi cảm thấy chỉ qua một đêm mà cây cối đều đâm chồi ra lá xanh non như có phép thần kỳ. Anne ngày xưa lúc trốn tránh, ngày lễ phục sinh nhìn hé hé ra cây ngoài sân có cùng cảm giác như tôi không?
Sau khi đọc cuốn này sẵn trớn tôi mua cuốn Night. Cũng là một đứa bé, nhưng may mắn hơn Anne, cuối cùng nó sống sót ra khỏi được địa ngục ở trại tập trung. Rất mỏng, mà rất, rất "powerful". Ở Czech có một trại tập trung giờ thành viện bảo tàng, tôi tiếc lúc mình đi qua Czech đã không ghé thăm chỗ đó. Một lúc nào đó tôi sẽ sang Ba Lan chỉ để nhìn tận mắt Auschwitz.
Cuốn bên trái cũng là tự truyện của một đứa bé trong nạn diệt chủng Pol Pot, nó cũng may mắn còn sống sót. Tôi tiếc lúc ở Phnom Penh cả tháng đã không đi thăm nhà tù Toul Sleng, giờ trở thành viện bảo tàng. Lúc đó hai người đồng nghiệp không thích "xem đầu lâu xương sọ" nên họ không chịu đi, tôi cũng không dám đi một mình. (Lúc đó ở Cambodia người ta ai cũng nói đi đường nhất là ra khỏi Phnom Penh phải cẩn thận, lớ mớ bọn dữ bắn cho bỏ mạng?! - tay anh chị ở Cambodia có súng hơi bị nhiều. Tôi không biết thực hư tới đâu nhưng mà tình hình là vậy, hồi đó nhỏ ngây thơ lắm, nên 10 giờ đêm cũng không dám lang thang trên đường phố của Phnom Penh nữa).
Cuốn bên phải là cuốn cuối cùng mới đọc gần đây nhất. Đọc xong cảm giác lạ lắm. Lạ và cô đơn. Tôi thấy tác giả viết về Tommy và Kathy mà như viết về mình vậy. Tôi hình dung trong đầu kỳ lạ lắm, Tommy trong truyện có gương mặt của Tommy Franzén - người về nhì trong "So you think you can dance 2010" của BBC One - hình đây (chôm trên mạng):
(Nhân tiện mới nói tôi thích Tommy Franzén lắm!!!)
Hai cuốn này ban đầu mua hồi mùa Giáng Sinh 2008 lúc mới dọn vào căn hộ hiện nay. Thích cuốn bên trái của Gene Kranz quá chừng, lúc về VN năm 2009 tặng bé An cuốn đang có, lúc đó chưa kịp mua mới. Sau đó gần đây mới mua lại cuốn này. Xem thêm về Gene Kranz ở đây . Cuốn bên phải nói về Điệp viên Phạm Xuân An của VN thời chiến tranh. Ông làm việc cho toà soạn báo Time trong suốt bao nhiêu lâu mà đồng nghiệp Mỹ không ai ngờ.
Hai cuốn này đồng tác giả, đều mua sách thải ra của thư viện kế nhà. Trong chung cư của tôi tầng trệt là một cái thư viện to đẹp mới. Ngoài việc mượn sách của thư viện, lâu lâu họ bán ra những cuốn sách cũ để mua vào sách mới. Họ bán rẻ rề 50xu một cuốn sách, mỗi lần thấy thư viện bán sách là tôi rinh về một chồng. Bây giờ trên giá sách còn một mớ chưa kịp đọc. Cuốn bên phải là truyện về Từ Hy Thái Hậu, đọc cũng mềm mại thu hút lắm. Cuốn bên phải, chà, rất là hay, rất là dữ dội. Tôi mang nó theo đọc lúc sang Trung Quốc, rất hợp cảnh hợp tình. Cuốn này không biết có bị cấm ở TQ không? (Đến blogger.com hay facebook mà ở đó còn bị chặn nữa thì sách này nói về cuộc sống thời cách mạng văn hoá Trung Quốc chắc là trong danh sách đen rồi). Thời nào thì người ta cũng phải yêu thôi.
Hai cuốn tiếng Việt. Hiếm hoi. Cuốn bên trái đọc lần đầu tiên ở nhà cô Hai lúc nhỏ. Sau này mua lại ở nhà sách cũ Thị Nghè năm 2006 trước khi tôi đi Anh. Cuốn bên phải mua lúc về VN năm 2008. Rất hay, tôi mong chờ phim ra, nghe đâu còn lâu mới quay xong. Bách Huệ à, trái tim bạn như quả óc chó già cỗi, còn trái tim của Tuyết Hoa trong trắng và thánh thiện bao nhiêu. Cuộc đời dài lâu hay ngắn ngủi, tri kỷ chỉ có một người. Chất thơ sóng sánh trong quyển sách này, có lẽ vì đọc tiếng Việt nên dễ cảm nhận sâu sắc hơn chăng?
Sách còn nhiều nhưng lúc khác kể tiếp vậy. Giữa một rừng sách mênh mông, được đọc một cuốn sách nào đó chính là nhân duyên, cũng như trong biển người mênh mông ta tình cờ được biết một người.
Subscribe to:
Posts (Atom)







